Monday, May 28, 2012

Posted by jinson on May 28, 2012 18 comments

..::Chương 104::..


Vương Gia Tìm 'Vợ'


.


.


 


Tiếng bước chân ngoài cửa ngày một gần khiến hai người ngồi trong phòng đứng ngồi không yên.


 


Dưới sự chỉ dẫn của gã sai vặt, Mạc Bạch đã bước vào thư phòng, nhìn hai người họ, ông gật đầu với Mạc Ngôn một cái, sau đó quỳ trước mặt Tích Vô Nhai, "Mạc Bạch tham kiến vương gia, vương gia thiên..."


 


"Được rồi, được rồi, Mạc tiên sinh sao lại làm thế, ông thừa biết đó chẳng qua là để người ngoài xem thôi mà!" Tích Vô Nhai cười, kéo Mạc Bạch đứng dậy.


 


Đợi ông ấy ngồi xuống, Tích Vô Nhai mới lên tiếng hỏi: "Sao Mạc tiên sinh lại đột nhiên tới Diên Kinh, có phải là có chuyện gì khẩn cấp lắm không?"


 


Mạc Bạch cung kính, đáp: "Bởi vì ta đã tra được chuyện có liên quan tới Vân công tử, cho nên lập tức tới đây ngay!"


 


"Có tin về Tiểu Vũ sao?" Tích Vô Nhai vẫn ngồi yên, nhưng tia sáng nơi khóe mắt và hai tay đang run lên đã chứng minh trong lòng hắn đang kích động.


 


"Ừm!" Mạc Bạch gật đầu, kế đó nhíu mày, "Thật ra thì hơn nửa tháng trước ta đã nhận được tin, chẳng qua lúc ấy ta vẫn chưa dám khẳng định, cho nên chưa bẩm báo với Vương gia. Nhưng dạo gần đây có nhiều nguồn tin, đồn rằng tổng đàn Ma giáo ở ngay tại Phượng Hoàng Sơn, hơn nữa hai ngày trước ta đã nhận được thư gởi tới, hiện tại, ta có thể khẳng định, Vân công tử đang ở trong Ma giáo!"


 


"Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì, xin Mạc tiên sinh hãy nói rõ!" Tích Vô Nhai ổn định lại cảm xúc, lẳng lặng nhìn Mạc Bạch.


 


Mạc Bạch nâng tách trà lên uống một hớp thấm giọng, sau đó mới lên tiếng, "Vương gia còn nhớ Tiết chưởng quầy ở thành Cổ Xuyên không?"


 


"Là Tiết chưởng quầy Tiết Nhân Hòa - người quản lý tiệm thuốc của chúng ta phải không?"


 


"Đúng vậy, chính là hắn! Hơn một tháng trước, lúc hắn đi đến ngọn núi trong trấn tìm thảo dược, tình cờ nhặt được một tiểu nha đầu đang hôn mê bất tỉnh ở gần Phượng Hoàng Sơn. Ban đầu, hắn còn tưởng là xác chết, tới gần hắn mới phát hiện là còn chút hơi thở, lúc cứu tỉnh lại, mới phát hiện thì ra đó là một đứa trẻ khờ khạo. Tiết chưởng quầy thấy cô bé ấy đáng thương, cho nên đã mang về nhà, với lại hai phu thê họ vốn chẳng có con cái cho nên đã nhận nha đầu đó làm dưỡng nữ!"


 


Dừng một chút, ông nói tiếp, "Dù nha đầu đó có hơi khờ một chút, nhưng cũng có thể xem như ngoan ngoãn, đáng yêu. Tuy nhiên, hơn nửa tháng trước, tiểu nha đầu đó nhìn thấy bức họa của Vân công tử trong thư phòng, sau đó đột nhiên khóc lớn, la ó om sòm lên, có dỗ thế nào cũng không nín. Tiếp đó, nha đầu ấy đã lâm trọng bệnh, lúc tỉnh dậy đã nhớ lại những chuyện trước đây. Tiết chưởng quầy hỏi chuyện xong, mới biết là tiểu nha đầu đã từng gặp Vân công tử trong một giáo phái bí mật và bởi vì Vân công tử đã từng cứu tiểu nha đầu, cho nên cô bé vẫn còn nhớ rất rõ!"


 


Mạc Bạch nói xong, lại uống mấy hớp trà, còn Tích Vô Nhai thì im lặng, khẽ lẩm bẩm, "Thì ra là như vậy!"


 


Dường như nghĩ tới điều gì đó, hắn nhìn Mạc Bạch, nghi hoặc, "Nhưng mà Mạc tiên sinh, chuyện tổng đàn Ma giáo ở Phượng Hoàng Sơn đột nhiên bị giang hồ đồn đãi ầm ĩ, ông có cảm thấy có gì đó là lạ không?"


 


"Chuyện này thì ta biết!" Mạc Bạch vuốt chòm râu, "Nhưng, Vương gia, người cũng biết rồi đấy, không có lửa sao có khói, nếu nơi đó chưa từng có người của Ma giáo xuất hiện, vậy thì lời đồn chẳng qua chỉ là lời đồn, nếu đã dẫn nhiều nhân sĩ võ lâm tới, người cảm thấy đó còn là lời đồn sao? Còn nữa, mời Vương gia xem!"


 


Mạc Bạch lấy một tờ giấy trong áo ra đưa cho Tích Vô Nhai, "Đây là tin tức ta vừa nhận được hai ngày trước! Nửa tháng trước, lúc hay tin Vân công tử có thể sẽ xuất hiện ở phụ cận Phượng Hoàng Sơn, ta đã phái người chú ý động tĩnh ở đó, cho đến mấy ngày trước mới tìm thấy chút dấu vết!"


 


Tích Vô Nhai xem tờ giấy ấy một chút, nhìn Mạc Bạch, kinh ngạc, "Đây là?"


 


"Đúng vậy, có thể khẳng định tổng đàn Ma giáo ở ngay tại Phượng Hoàng Sơn. Bởi vì gã ấy thừa nhận hắn là một hộ vệ bình thường trong ma giáo, nhưng bởi vì phạm tội, sợ bị trừng phạt nên trốn ra ngoài, nào ngờ vẫn bị đuổi giết, giữa lúc nguy hiểm, đã được người của chúng ta cứu giúp!"


 


Tích Vô Nhai lại nhìn những dòng chữ chi chít trên giấy, hắn thật sự không muốn thừa nhận đó là sự thật. Nhưng Nghiêm Thiên Mẫn cũng từng nói cho hắn biết, rằng Vân Phi Vũ đã từng dùng cái tên Kiều Phi Vũ ấy, nhưng, sao Tiểu Vũ lại ở cùng một chỗ với người nọ, sao bọn họ lại gặp được nhau?


 


Mạc Bạch im lặng nhìn Tích Vô Nhai, lúc nhận được tin tức, ông cũng rất kinh ngạc, cho nên ông hoàn toàn thấu hiểu tâm trạng của Tích Vô Nhai hiện giờ. Tuy rằng Vân Phi Vũ là nam nhân, nhưng dù sau cũng là thê tử mà Vương gia đường đường chính chính cưới vào nhà, huống hồ, hai người họ còn từng có tình cảm với đối phương.


 


Aizz! Ông thầm thở dài một hơi, rồi lại quay qua nhìn huynh trưởng vẫn đang ngồi yên bên cạnh, trong lòng cảm thấy xót xa.


 


Thấy Tích Vô Nhai siết chặt tờ giấy không nhúc nhích, Mạc Bạch nhịn không được, lên tiếng: "Vương gia, người định thế nào? Là đi, hay không đi?"


 


Tích Vô Nhai siết chặt nắm tay, trong nháy mắt tờ giấy ấy đã hóa thành bụi rơi xuống đất. Hắn nghiến răng: "Tất nhiên là phải đi, với quan hệ giữa ta và Tiểu Vũ, ta không cho rằng hắn cam tâm tình nguyện ở cùng một chỗ với người nọ. Dù sao, hắn ta cũng nổi tiếng lãnh khốc, tàn nhẫn, còn Tiểu Vũ lại hiền lành như vậy, sao có thể chấp nhận ở cùng hạng người như thế chứ! Ta nhất định phải cứu Tiểu Vũ ra!"


 


Nghe hắn quyết định như vậy, Mạc Bạch lập tức lên tiếng: "Đây cũng là mục đích ta tới đây!"


 


Nói xong, ông đứng dậy, cung kính thi lễ với Tích Vô Nhai, "Ta cũng đoán được là vương gia sẽ có quyết định như vậy, cho nên ta đến xem có thể giúp vương gia chuyện gì không. Dù gì thì lão tặc Vân gia cũng sắp đến đây rồi!"


 


Tích Vô Nhai vừa nghe, lập tức hiểu ngay ý tứ của Mạc Bạch, hắn bước tới kéo ông dậy, trong mắt chứa đầy cảm kích, "Người hiểu ta quả nhiên không ai ngoài Mạc tiên sinh, Vô Nhai thật không biết nên làm thế nào để cảm kích ông đây!"


 


Mạc Bạch mỉm cười, "Vương gia đừng nói thế, có thể vì vương gia phân ưu, đó là vinh hạnh của tại hạ!"


 


"Khụ!"


 


Tiếng ho khan vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người. Mạc Ngôn - người này giờ vẫn im lặng, không nói tiếng nào, nhịn không được, hỏi một câu, "Vương gia, hai người nói chuyện cả buổi trời, sao thuộc hạ không hiểu gì hết? Người cưới không phải là ngũ tiểu thư Vân gia sao, sao giờ lại biến thành Vân công tử?"


 


"Ha ha!" Tích Vô Nhai xoay người qua nhìn ông, "Chuyện này xin Mạc tướng quân tạm thời giữ bí mật, đừng nói cho bất kỳ ai biết, nhất là đương kim thánh thượng, có được không?"


 


Mạc Ngôn chần chờ một chút, gật đầu.


 


"Đa tạ!" Kế đó, Tích Vô Nhai đã giải thích ngay, "Ngũ tiểu thư Vân gia thật ra chính là nam nhân, ban đầu ta cũng không tin cho lắm, nhưng sự thật thì quả là như vậy!"


 


"Hả?" Mạc Ngôn ngây ra, nhìn hắn, nhưng đến khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của hai người họ, ông bắt đầu tin, thốt một câu: "Chẳng lẽ lão tặc Vân Kính Thiên đó không biết con mình là nam nhân sao? Lại còn gả cho vương gia?"


 


"Chuyện này...Ha ha!" Tích Vô Nhai cười gượng, "Bởi vì lúc ấy phản ứng của Tiểu Vũ rất thú vị, cho nên trong số mấy người con của lão ấy, ta đã chọn trúng hắn, tuy nhiên, chuyện lão tặc ấy có biết giới tính thật sự của Tiểu Vũ hay không, ta cũng không rõ lắm!"


 


"Ra là vậy!" Mạc Ngôn im lặng một chốc, kế đó mới đứng dậy chấp tay hành lễ với Tích Vô Nhai, "Vương gia cứ yên tâm, thuộc hạ xin cam đoan sẽ không tiết lộ ra ngoài!"


 


"Mạc tướng quân đừng như thế, sao bổn vương có thể không tin ông chứ!" Hắn nhìn hai người một lượt, cười nói: "Hai người là phụ tá đắc lực phụ thân để lại cho ta, nếu không tin hai người, vậy bên cạnh ta chẳng còn ai có thể tin được nữa!"


 


"Được rồi! Không bàn chuyện này nữa!" Tích Vô Nhai nghiêm mặt, "Nếu như Mạc tiên sinh không phiền, xin hãy lập tức theo bổn vương vào cung diện Thánh, Mạc tướng quân, mời ông đi cùng!"


 


"Dạ, thuộc hạ tuân mệnh!"


 


 

18 comments:

  1. bộ này 500c phải ko nàng.
    Đi được 1/5 quãng đường rồi đấy =))

    ReplyDelete
  2. ' ' what?!!!!!!!!!!!!! 500 chương á! *ngã vật ra ngất*

    ReplyDelete
  3. anh Nhai xuat hien roi , vui qua
    ko biet anh Duong va anh Nhai ai gianh dc em Vu day

    ReplyDelete
  4. Cám ơn nàng

    ReplyDelete
  5. Thấy hồi trước bảo 500c. Zhou ơi, dám lừa ta ~~~

    ReplyDelete
  6. hị hị! Cộng luôn mấy cái PN chắc cũng tầm tầm 300c rồi, sẵn làm tròn 500 luôn cho nó chẳn =))

    ReplyDelete
  7. Có hơn 260c chính văn và 1 rừng PN thôi, ko tới 500 đâu =))

    ReplyDelete
  8. =)))
    1/3 rồi :">
    còn 2/3 còn lại ko biết ngâm tới năm nào đây :(

    ReplyDelete
  9. Đạp, dám lừa ta. *Đấm đá đấm đá* =))

    ReplyDelete
  10. Trước khi lặn thì phải làm xong, nghe chưa =))

    ReplyDelete
  11. Đang muốn lặn đây =.=
    Nhưng nợ phong lưu nhìu quá =))

    ReplyDelete
  12. Phải dùng mồi ngon mới dc nha =)) Ko ta ko cắn câu đâu =))

    ReplyDelete
  13. *Đạp*
    Ko cắn ta khủng bố bom thư =))

    ReplyDelete
  14. Ớ! Ko dc hiếp người quá đáng nha =))

    ReplyDelete