Sunday, August 27, 2017

Posted by jinson on August 27, 2017 No comments







Quyết đnh xong ri thì báo vi Tn Trin, d đnh chn mt ngày nào đó đ làm sát hch. Mà nói là sát hch ch tht ra là kim tra th lc, đ khó cũng không cao, bi vì khu hiu chiêu sinh ca trưng chính là luyn không khó, cái khó là có th kiên trì ni hay không.


Đến trưng, Doãn Thiên Dương đng gõ ca trưc phòng giáo viên, đi vào ri thì chy ngay ti bàn ca Lưu Kiến Cương, nói: "Thy Lưu, có l em s vào đi đin kinh ca trưng Th Thao, sau này nếu có hun luyn hay thi đu s phi thưng xuyên xin ngh."

Lưu Kiến Cương nói: "Biết ri, tp trung hun luyn, đng ham chơi."

"Thy đng ý?" Doãn Thiên Dương kinh ngc: "Em còn tưng là thy s mng em my câu ch."

"Có mng cu cũng vô ích, lãng phí nưc bt ca tôi." Lưu Kiến Cương đưa cho cu mt xp bài kiếm tra, "Sang năm là lên 12 ri, tính trưc cũng tt. Đưc ri, đem bài kim tra v phát đi."

Doãn Thiên Dương ôm bài b chy, phát bài xong còn đi đi nưc, đi nưc xong còn đi lau bng, ln đu tiên cu cm thy thích Kiến Cương như thế. Nhiếp Duy Sơn ngi ti ch ung nưc, vy tay vi cu, nói: "Cúi xung, xi nưc cho cu ra này."

Phn dính trên tay b ra sch, Doãn Thiên Dương nói: "Hôm nay là th hai, chiu ch nht tui s đến trưng Th Thao kim tra. Tan hc tui phi luyn chy 1000m."

Nhiếp Duy Sơn đy np bình li, "Vy tui không ch cu, cu cũng đ phi tn sc ch tui."

"Nhưng cu có th ch tui nha, đi xe đin chen chúc lm." Doãn Thiên Dương liếc thy chìa khóa xe đp đin đt trên bàn, "a, cu còn phi đi gn bình đin mi na phi không, vy cu không cn phi ch tui đâu."

Tan hc Nhiếp Duy Sơn đi trưc, tht ra đó ch là thói quen t nhiên, tin tay cm chìa khóa mà thôi. Cu vn không tính đi gn bình đin mi. Ra khi trưng cu đi xe đin ngm, đi thng ti khu bán sách cũ.

Hơn tám gi khu bán sách cũ đã đóng ca, nhưng bên đưng vn còn vài tim còn m, hơn na giá ca my ch này cũng khá r. Thế là cu ly my trăm đng tin ln trưc đua xe thng đưc đi vào mt ca hàng bán tp chí.

"Ông ch, ly cho cháu hai bao đy, cháu tr tin lin, nhưng không ly lin bây gi, mai cháu ti ly phn còn li." Tr tin xong, Nhiếp Duy Sơn m bao ra, mt bao có hai trăm cun tp chí quá hn, cu phân ra ri ly đi sáu mươi by bn.

Mua tp chí xong, cu sang ph bán s chui đeo tay. Trưc đây, loi tim cu bán là mưi lăm đng tin ba cái, ln này cu mua loi mưi lăm đng tin năm cái. Cu dn va tp chí va chui vào trong mt túi ln, ri ti ch đêm.

Mun bày hàng bán thì phi np phí, Nhiếp Duy Sơn nhìn đng tp chí cùng chui đeo tay li nhìn dòng ngưi đi ti lui ch đêm, có chút do d.

Do d my phút, cu kh cn môi, hô: "Hàng đc bit th ba, năm đng mt cun, mưi đng ba cun! Thi thưng bát quái khoa hc quân s, mua tp chí tng 'C S Hi', sng có hn, bán xong đi lin đây."

Tiếng rao vang lên hp dn không ít ngưi. Ngưi ti chn chn la la bán đi hết hơn phân na. Cô nàng ngi xm xung xem tp chí li trông thy khay chui đeo tay bên cnh, bèn hi: "Trai ơi, vòng tay này bán sao thế?"

Nhiếp Duy Sơn có chút cao ngo ca ngưi ngh nhân, nhưng không có đim cui ca ngưi đc sách, dù sao cu cũng không thích đc sách, cho nên cu có th ln tiếng hô bán tp chí nhưng li không th rao bán khay chui đeo tay này. Cui cùng cũng có ngưi hi, cu nói: "Hai mươi đng ba cái, còn nhiu lm, khách thích thì đeo th xem."

Còn chưa ti mưi gi đã bán hết ri, ch có my cun cũ quá nên còn dư li. Anh trai sp kế bên hi: "Em trai, cu bán hay tht, có phi vì trông cu bnh trai không thế?"

Nhiếp Duy Sơn sa sa my cun còn li: "Em ít đ, anh có c my rương ln. Bán mt cun li b vào mt cun nên nhìn không ra, hơn na không th bán tng cun mt, phi bao nhiêu tin ba cun, bn cun như vy, nghe va r va d tính tin."

Ngưi đi ch đêm không còn nhiu, cu đi thêm chút na thì dn hàng. Còn chưa ăn cơm ti, cu đng dy đi sang đi din mua hai cái bánh, ri quay li ngi xm ven đưng, vô tình nhìn trúng mt đôi giày đinh.

Tần Trin cùng my ngưi trong đi đin kinh va ăn bún cay xong, đi b v thì thy mt ngưi mc đng phc hc sinh, nhìn k li thì thy là Nhiếp Duy Sơn. Cu ta ngây ra, hi: "Anh Sơn? Anh làm gì đây thế?"

Nhiếp Duy Sơn nh thm đúng là trùng hp tht, cu đáp: "Tri sp bán hàng đó. Còn tha cun 'C S Hi' này, nếu như cu ti sm mt chút còn có th chn thêm hai cun."

"Không sao, không sao! Ti em thích xem 'C S Hi' lm." Tn Trin khoát tay bo my ngưi kia ti gn, c đám ngi xm xung mi đa cm mt cun, sau đó đ li năm mươi đng, "Ti em bao hết, hôm nay v nhà không chơi game na, đc báo thôi."

Nhiếp Duy Sơn nhét năm mươi đng tin tr vào túi Tn Trin, "My th này là tng, không ly tin. Vi li đu là bn bè, đng khách khí."

"Vy cám ơn anh Sơn nha, đ em mua cho anh ly cháo." Tn Trin chy sang tim đi din mua ly cháo ri chy tr v. Nhiếp Duy Sơn hp mt miếng cháo, nói: ", đng nói cho Doãn Thiên Dương biết."

Tn Trin gt đu, "Không thành vn đ, còn chuyn gì na không anh?"

Nhiếp Duy Sơn suy nghĩ mt chút: "Ch cu y vào đi đin kinh ri, phin mi ngưi nhưng nhn cu y chút."

i mt gii dp quy v nhà, tm ra xong lên giưng nm mi cm thy mt mi. Qun đt bên gi, trong túi ct my trăm đng va kiếm đưc hi ti. Nhiếp Duy Sơn cũng không còn sc coi li lãi bao nhiêu, xoay ngưi qua ng tht say.

Hai ngày kế đó đu như thế, đến ti th tư bày hàng thì nhn đưc đin thoi ca Doãn Thiên Dương, hi cu đang đâu, cu nói ra tim ph ri.

Ti th năm cu đi chơi bóng vi Lôi Tranh.

Ti th sáu, tan hc Doãn Thiên Dương không luyn na, nói: "Do này đúng là khó gp cu nha, hôm nay cu có lch chưa, chưa có thì v nhà ăn cơm, ăn xong coi đá bóng."

Nhiếp Duy Sơn bưc đi, "Tim va thu v mt đng tài liu, ti tui phi v dn nhà kho, sau đó ng li tim luôn."

Doãn Thiên Dương li t đp xe v nhà, cơm nưc xong thì đi tìm Nhiếp Dĩnh Vũ coi đá bóng. Cu nói: "Chú Ba đâu ri, r chú Ba xem cùng."

"Ba ra tim ri, ni gi ba ra ph dn nhà kho." Trong lúc ngh gia hip Nhiếp Dĩnh Vũ còn làm đưc hai đ bài, "Tht ra anh tui rành v này hơn ba, nhưng do này anh tui c mt tăm mt tích đâu y."

Doãn Thiên Dương quăng điu khin chy đi. Đó gi cu chưa bao gi nói di Nhiếp Duy Sơn, m nó, chuyn gì đang xy ra vy?

Hôm nay cui tun, hơn mưi hai gi Nhiếp Duy Sơn mi dn hàng, dn xong thì đi ti ph đ c, cu vn không biết Doãn Thiên Dương ngi đu hm ch mình đến na đêm.

Đin thoi hết pin, nm đơn đc trên tm lót tri trên bàn làm vic, cnh bên còn có my đng tin. Tht ra s tin này chính là tin đua xe ngày trước, nhưng cu đã ha vi ba không dính ti c bc, bt k là cá cưc cái gì, đã ha ri thì phi làm đưc.

Sáng th by, Doãn Thiên Dương đi ngay ti ph đ c, khí thế c như đang đi bt ti đ. Kết qu bt ht, c Nhiếp nói Nhiếp Duy Sơn đã v ri, thế là cu li quay v, ai biết tìm hết hai con hm cũng không thy bóng dáng Nhiếp Duy Sơn đâu.

Doãn Thiên Dương nản chí, cục tức trong lòng cũng tán đi, cậu cầm chổi quét sân, quét xong bón phân cho cây táo, cuối cùng lại tưới thêm nước. Chiều nay cậu kiểm tra thể lực rồi, vậy mà ngay cả câu cố lên Nhiếp Duy Sơn cũng chưa nói, còn nói dối cậu, không biết đang làm cái gì.

Giữa trưa ở trong sân, Doãn Thiên Dương ngồi trên bậc cửa xới kem, mấy bông hoa nhỏ kế bên cửa bị nắng chiếu tới ủ rũ. Đột nhiên cậu nghe thấy tiếng chuông vang lên, cậu quay đầu qua thấy Nhiếp Duy Sơn cưỡi xe đạp điện qua đây.

Nhiếp Duy Sơn dừng ở cửa: "Gắn bình điện phí sức lắm, kéo dài cho tới trưa."

Doãn Thiên Dương cầm cây kem, "Buổi tối mấy ngày nay cậu làm gì, đừng có nói dối."

"Đi bày sạp, kiếm ít tiền." Nhiếp Duy Sơn nhận tội. Doãn Thiên Dương há miệng, cảm thấy có chút khó chịu: "Là vì mua bình điện sao? Tui ngồi không cả ngày, tui cũng ra tiền."

Nhiếp Duy Sơn lấy cái túi trong rổ xe ra, đi tới bậc thang ngồi xổm xuống, đưa qua cho đối phương. Doãn Thiên Dương nhận lấy, cầm cái hộp bên trong, mở ra thì thấy là đôi giày chạy đua kiểu mới.

"Sắp vào đội điền kinh rồi, tặng cậu món quà, cố chạy thật tốt, đừng để ngã."

Doãn Thiên Dương ngây ra nhìn hộp đựng giày, lúc bừng tỉnh lại cậu ngẩng đầu hôn lên mặt Nhiếp Duy Sơn một cái, ngay cả bản thân cậu cũng không ngờ tới. Nhiếp Duy Sơn cũng ngây ra, bụm mặt nói: "Xã hội mới rồi, hôn lên mặt một cái cũng bình thường thôi."


Doãn Thiên Dương ôm giày đi vào phòng, vừa đi vừa hoảng sợ. Sao không giống cảm giác khi hôn Băng Băng, có phải cái bệnh phân biệt đối xử của cậu hết thuốc chữa rồi?

0 comments:

Post a Comment