Sunday, September 24, 2017

Posted by jinson on September 24, 2017 No comments

By Ngày Quc Khánh Vui V (Thưng)








Kiên trì hc hết by ngày, cui cùng k ngh Quc Khánh dài hn cũng đã ti. By gi trong hm phi nói là vô cùng náo nhit, đám tr trong xóm chy hết ra ngoài, hò hét inh i, ngưi đi nhà bà con bn bè chơi cũng nhiu, bên ngoài đu hm đu xe cht hết.


"Anh ơi, cây táo nhà anh chng nào mi có trái?"

"Ch cưng lên đi hc là có ăn ri." Ng dy, Doãn Thiên Dương lin ra ngoài tiếp khách, "Cây lu đang có trái đó, mi đa cm hai trái ra ngoài chơi đi, đng làm phin anh."

Mt bé mang mt kính trong s đó nói: "Anh ơi, m em nói gi anh đang tp th thao nha."

Doãn Thiên Dương ngi trên ghế nh chng cm, "Sao cái gì m cưng cũng biết thế? Cưng vi bé mp là cùng mt m sao, c ngày toàn thy hai đa chơi vi nhau."

Bé mp nói: "Không phi mt m nha, còn hơn cùng mt m na, sut ngày ti em cũng thy anh chơi vi anh Tiểu Sơn."

"Cái ming mp này đúng là lanh thit!" Doãn Thiên Dương bun cưi, đi vào trong nhà cm ba cây kem ra, cho bé mt kính và bé mp mi đa mt cây, còn mt cây bo: "Chp hành mt nhim v, đưa cây kem này ti cho anh Tiu Sơn, bo nh ti đây hp."

Bé mt kính nói: "Phi ly thêm mt cây na, còn anh Tiu Vũ na mà!"

Doãn Thiên Dương gt con nít: "My ba nay anh Tiu Vũ my đa không th ăn đ lnh, bng không s đau bng."

"Ging m em ri." Bé mp và bé mt kính ăn kem ri đi chp nhn nhim v. Doãn Thiên Dương nm úp trên bàn cười nghiêng ngã, cưi xong cm thy đói bèn quay vào nhà hô: "Ch hai, em mun ăn trng hp, nh b nhiu du mè nha!"

Doãn Thiên Kết va trang đim xong chun b ra ngoài, giày cũng mang xong ri, nghe vy cô nàng lp tc xoay ngưi vào nhà bếp, ly nưc, đánh trng gà, hành ch thái chn ngn non, hp xong còn tin tay thái mng màn thu ra chiên.

Doãn Thiên Dương ngi ch trưc nhà như thiếu gia, trong lúc ch cơm thì ch đưc Nhiếp Duy Sơn trưc. Nhiếp Duy Sơn ngm cây kem ti, xem ra cũng va mi dy, trên mt vn còn dính bt nưc va mi ra mt xong.

"Hp hp, nghiên cu kế hoch xut hành nào." Doãn Thiên Dương hào hng, chy ngay vào phòng ly di đng, sau đó gi ngay cho Băng Băng, bên kia va bt máy lp tc nói: "Băng Băng, ti nhà tui đi, chúng ta cùng bàn bc, sp xếp lch đi chơi."

Băng Băng nói chuyn còn mang theo ging mũi, "C ngày cu hot bát y như con thiêu thân v cánh y, tui ng thêm ba tiếng na, trưa đến nhà cu ăn cơm ké luôn."

Ba cơm kế căn bn là không biết ăn đâu, trưng Khoa hc K thut t chc cho công nhân viên chc đi du lch, còn có th dn theo ngưi nhà, Doãn Hưng Đông đã dn Bch M Tiên đi ri, trong nhà ch còn li hai ch em. Doãn Thiên Kết qui túi xách đi ra, nói: "Nu xong ri, ăn xong nh ra chén, ch v mà thy chén còn chưa ra thì coi chng đy."

Doãn Thiên Dương cm thy ch mình thit đp, cu ngơ ra nói: "Em không dám đâu, ăn xong em ra ngay."

Nhiếp Duy Sơn ăn ké ba sáng, đang ăn thì hai đa nhóc li ti na. Doãn Thiên Dương ăn trng hp không thèm đ ý ti, Nhiếp Duy Sơn nói: "Đng có nhìn chm chm miếng bánh màn thu, anh còn chưa đ ăn na đy."

Bé mp nói: "Anh Tiu Sơn, sao anh không đi tp th thao?"

Nhiếp Duy Sơn đáp: "Anh không thích my kiu hot đng th thao lm."

Bé mt kính nói tiếp: "Có phi anh thích đánh bài không? M em nói lúc anh còn đi nhà tr đã biết đánh xì phé ri."

"Sao chuyn nhà ai m cưng cũng biết hết thế, t dân ph à!" Doãn Thiên Dương đng dy ra chén, lúc quay qua thì thy Nhiếp Duy Sơn đã dn hai đa nhóc ra ngoài sân chơi ri.

"Li đây, ba anh em mình chơi đánh bài, ai thua ung nưc lnh, " Nhiếp Duy Sơn dn hai đa nhóc đánh xì phé, Doãn Thiên Dương ra chén xong ngi cnh chơi c năm quân, hai ln hai nh bt đu chơi bài bc.

Cho đến trưa, bé mt kính và bé mp ung nưc mun lnh c bng, ai v nhà ny, Nhiếp Duy Sơn cùng Doãn Thiên Dương chun b sang nhà chú Ba gii quyết ba trưa, ai ng có ngưi ti.

Hơn na không phi là Băng Băng mà là Tn Trin.

"Nhà hai ngưi cũng d tìm tht, tui còn s đi lc trong khu ph này ch!" Tn Trin qui cái túi trưng phát, bên trong là đng phc đi mà ba hun luyn xong Doãn Thiên Dương quên ly, "Ngh l cũng có ngưi dn phòng thay qun áo đy, ngưi ta mà thy thế nào cũng ly đi làm gi lau. Va lúc tui có vic sang đây nên đem cho cu luôn, ln sau nh đng có quên na đó."

"Cám ơn cậu, sau này tui nhất định sẽ nhớ đem về!" Doãn Thiên Dương cầm vào nhà, định bụng là cho vào máy giặt giặt luôn.

Trong sân chỉ còn lại Nhiếp Duy Sơn và Tần Triển, Nhiếp Duy Sơn nói, "Trước đây cậu vừa rượt vừa đánh cậu ấy, giờ lại đột nhiên săn sóc như thế đúng là khó thích ứng thật."

Tần Triển có chút tội nghiệp nói: "Không phải anh bảo em chăm sóc cho cậu ấy chút sao?"

Nhiếp Duy Sơn nghẹn lời, cậu mém quên mất chuyện này rồi, giờ nhớ lại cảm giác giống như khiêng đá đập vào chân mình. Đương nhiên là cậu mong đồng đội đối tốt với Doãn Thiên Dương nhưng giờ lại cảm thấy có chút khó chịu, cậu nói: "Cậu đúng là nghe lời thật."

"Thật ra cũng không phải em nghe lời đâu." Tần Triển nhớ lại cái đêm bị hành hung, "Anh Sơn, một người có thể làm anh để tâm như vậy nhất định có chỗ lợi hại, tuy là em đã cố quan sát kỹ lắm rồi mà vẫn chưa phát hiện ra."

Nhiếp Duy Sơn giễu: "Cậu đi mà lấy kính hiển vi quan sát ấy."

Đang nói thì Băng Băng đến, bốn tên nhóc ngồi quanh cái bàn nhỏ giương mắt nhìn nhau, nhìn một hồi chịu hết nổi, Doãn Thiên Dương gọi thức ăn bên ngoài, Nhiếp Duy Sơn đi mua mấy phần mì quảng, Băng Băng xẻ dưa hấu, Tần Triển thì vẫn còn đang lẳng lặng quan sát.

Ăn cơm xong, Doãn Thiên Dương nói, "Tui cảm thấy núi Thiên Thủy được đó, khá gần hơn nữa còn có nhiều thác nước, tui luôn muốn nếm thử coi nước ở suối có ngọt hay không."

Băng Băng nói: "Ý, tui cũng có lên mạng xem, hai năm qua còn xây thêm nhiều khách sạn, đẹp lắm!"

"Tui không có ý kiến, đâu cũng được." Nhiếp Duy Sơn phụ họa. Tần Triển là khách ngoại lai, lời nói không có trọng lượng, bèn hỏi khẽ: "Leo núi hả? Thêm tui nữa được không?"


Cuối cùng quyết định bốn người đồng hành, Doãn Thiên Dương nói với Nhiếp Duy Sơn, "Cậu về hỏi xem Tiểu Vũ có đi không, thằng nhóc ấy học suốt nên thư giãn chút chứ."

0 comments:

Post a Comment